Chat with us, powered by LiveChat

Câu Chuyện Có Thật: Góc Tâm Sự Thua Cờ Bạc

Xã hội ngày càng phát triển, kéo theo đó là những tiện ích cũng ngày càng gia tăng để phục vụ cho cuộc sống của con người ngày càng tốt hơn. Tuy nhiên, kèo theo đó thì vô vàn những tệ nạn xã hội cùng ngày càng phát triển với nhiều thủ đoạn tinh vi hơn, điển hình như: ma túy, cờ bạc, cá độ… Không phải ai cũng sẵn sàng chia sẻ câu chuyện của họ với người khác, bởi người cảm thông thì ít, người bảo đáng đời thì nhiều. Bên cạnh đó, vẫn có những con người sẵn sàng trải lòng, chia sẻ câu chuyện của họ để giúp bạn có thể hiểu được cái giá của việc ham mê cơ bạc mất kiểm soát. Đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật. Nó là tâm sự thua cờ bạc của một bạn độc giả đã gửi đến bên mình và mong muốn được bên mình chia sẻ tới đông đảo bạn đọc. Anh mong rằng, qua câu chuyện của mình, các bạn sẽ có thể nhìn nhận lại bản thân mình và dừng lại trước khi quá muộn, để mọi thứ còn có thể làm lại từ đầu.

Câu Chuyện Có Thật: Góc Tâm Sự Thua Cờ Bạc

Mình xin trích nguyên văn những dòng tâm sự thua cờ bạc của anh như dưới đây:

“Tôi năm nay đã tròn 30 tuổi, cái tuổi mà người thành đạt thì đã có nhà có xe, hoặc chí ít, thì cũng có 1 gia đình nhỏ của riêng mình. Còn với tôi, một cậu thanh niên (tôi vẫn hay gọi mình là vậy, thay vì là một chàng trai, hay một người đàn ông, đơn giản, vì tôi thích như vậy) độc thân và vô cùng tự do. Tôi chưa có vợ con, công việc thì tạm gọi là ổn định với mức lương hàng tháng khoảng 15 đến 20 triệu đồng. Và qua lời giới thiệu của một người bạn, tôi bắt đầu biết đến cờ bạc online vào năm 2018. Đây cũng là nguồn cơn của bài tâm sự thua cờ bạc ngày hôm nay.

Vì độc thân, nên ngoài thời gian đi làm, tôi khá rảnh rỗi. Do đó, thời gian tôi dành cho cờ bạc ngày càng nhiều, đặc biệt là khi máu ăn thua ngày càng thấm vào con người tôi. Hẳn ai cũng biết rằng, trong những canh bạc, dù là online hay hình thức chơi truyền thống như trước đây, thì việc có thắng có thua là hoàn toàn dễ hiểu. Có chăng, thì thời buổi hiện đại như ngày nay khiến cho chúng ta dễ dàng tham gia các trò cờ bạc hơn, nên tỷ lệ tham gia và thời gian tham gia sẽ nhiều hơn. Tôi có thể chắc rằng, nếu như chơi truyền thống, tôi sẽ không thể ngày nào cũng nghỉ làm, hay cứ tối tối lại đến ngồi ở chiếu bạc để chơi được. Nhưng với sự phát triển của công nghệ, tôi có thể vừa ngồi ở công ty vừa đánh bạc, vừa ăn cơm vừa đánh bạc, thậm chí là cả trước khi đi ngủ. Nó giống như một chất gây nghiện, khiến cho chúng ta không thể nào dừng lại được, thắng ham ăn, còn thua ham gỡ. Và cuộc đời tôi, từ khi dính vào cờ bạc, nó giống như rơi vào 1 vòng luẩn quẩn không hồi kết: đi làm có lương, lấy tiền nạp vào game, chơi thua, vay nợ người thân, bạn bè, khi có lương lại trả nợ, và cứ lặp đi lặp lại không bao giờ kết thúc.

Cờ bạc giống như một chất gây nghiện, tôi càng ngày càng lún sâu không thể thoát ra

Vừa mới tháng trước thôi, với sự nỗ lực không ngừng, làm thêm làm nếm để trả nợ, cuối cùng tôi đã dứt được số nợ này. Tôi đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không bao giờ chơi tiếp, không bao giờ để cái vòng luẩn quẩn đó bám lấy đời tôi thêm một lần nào nữa. Nhưng nếu như tôi đã thật sự làm được như lời nói đó, thì chắc hẳn, bạn sẽ không bao giờ có thể đọc được những dòng tâm sự thua cờ bạc này của tôi. Vâng, đúng như các bạn đã nghĩ, tôi đã ngựa quen đường cũ. Ngay khi vừa có lương, tôi đã tiếp tục chơi. Bởi tôi nghĩ rằng, mình đã trả hết nợ, mình đã có thể kiểm soát được bản thân, mình không phải là con nghiện. Nốt lần này, mình sẽ thử nốt một lần này nữa thôi, biết đâu sẽ lấy lại được cả gốc lẫn lãi thì sao. Nhưng bạn biết không, chỉ trong 2 ngày ngắn ngủi, số nợ vừa mới về 0 của tôi còn chưa kịp yên vị thì đã nhảy vọt lên đến 70 triệu. Chỉ đến ki này, tôi mới giật mình nhận ra và cảm thấy căm ghét bản thân mình vô cùng. Thậm chí, có lúc túng quẫn, tôi đã nghĩ sẽ tìm cách giải thoát bản thân mình khỏi đống nợ nần này, nhưng thật may vì tôi đã không đủ bản lĩnh. Số tiền đó, là bằng 4 tháng đi làm không ăn không tiêu gì, nhưng dù sao tôi vẫn có thể trả được, mặc dù khi nghĩ đến, vẫn cảm thấy vô cùng xót xa, khó thở. Bỗng lúc này, tôi cảm thấy thương bố mẹ mình hơn bao giờ hết. Cả năm trời, có khi bát phở 30 nghìn không dám ăn, cố gắng tích cóp cho con cháu. Vậy mà, chỉ trong 2 ngày, tôi đã đốt sạch 70 triệu. Thử hỏi, nếu số tiền đó mà đưa cho bố mẹ tôi, hẳn họ sẽ hạnh phúc vô cùng. Nghĩ đến đây, tôi quyết định phải trả hết nợ bằng mọi cách, sẽ làm lại từ đầu và báo hiếu với bố mẹ, nhất định, sẽ không để mất thêm bất cứ một đồng nào vì sự ngu dại, ham mê cở bạc của mình.

Sau khi suy nghĩ, tôi đã quyết định bằng mọi giá phải làm lại từ đầu

Đó cũng là lí do tôi muốn viết những dòng tâm sự thua cờ bạc này với các bạn. Có thể, các bạn sẽ nghĩ rằng, chỉ có 70 triệu đồng thì có đang là bao. Đúng, có thể với bạn nó là một số tiền nhỏ, nhưng với tôi, đặc biệt là với bố mẹ tôi, nó là một số tiền vô cùng lớn. Với họ, 70 triệu này có thể ví như cả tỷ đồng đối với họ rồi. Do đó, bài viết này tôi chia sẻ, không mong muốn tất cả mọi người sẽ đón nhận. Mà chỉ cần một bạn nào đó thôi, mà sau bài tâm sự thua cờ bạc này của tôi mà có thể tỉnh ngộ, nhớ đến bố mẹ của mình, đến đáp công ơn sinh thành của bố mẹ, chứ đừng làm bố mẹ thêm buồn lòng, là tôi cũng đã vui lắm rồi. Cảm ơn các bạn đã dành thời gian cho bài tâm sự của một kẻ đã từng lỡ sa ngã như tôi.”

Rate this post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *